Sau khi tạm biệt Tạ Sương, Lạc Bắc đi về phía khu vực lấy hành lý để nhận đồ ký gửi.
Băng chuyền chầm chậm chuyển động. Xung quanh không có nhiều hành khách, ai nấy đều mang vẻ mặt vội vã. Từ hệ thống phát thanh sân bay, một giọng nữ dịu dàng đang luân phiên thông báo thông tin chuyến bay bằng tiếng Trung và tiếng Anh.
Đúng lúc này, Lạc Bắc thoáng thấy Đạo Kỳ thái thái đang đứng một mình ở cách đó không xa. Tay bà kéo vali hành lý, vẻ mặt rụt rè và lo âu.
Đứng bơ vơ một mình nơi đất khách quê người, lại là một bà lão không thể nói chuyện, thảo nào bà lại căng thẳng đến vậy.




